PDA

View Full Version : Anh hùng Liệt sĩ TÔ VĨNH DIỆN (1924-1953)


huy thanh
10-03-2008, 04:01 PM
http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRHQic1-mTgZPHpogGrSdp7WZoe6Cbs-OAh6ty3DGVFhgMlnoI_Rw


TÔ VĨNH DIỆN
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN

Sinh năm 1924 - Hy sinh năm 1953
Quê quán: Xã Nông Trường - Huyện Triệu Sơn - Tỉnh Thanh Hóa




http://www.nhomai.vn/forum/anhnhomai/82747ddd64ad75fb.jpg

Anh hùng Liệt sĩ
TÔ VĨNH DIỆN
(1924 - 1953)
Là một Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân của Việt Nam.

Tô Vĩnh Diện quê ở xã Nông Trường, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hoá; nhập ngũ năm 1949, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Khi hy sinh anh là khẩu đội trưởng pháo phòng không, đại đội 827, tiểu đoàn 394, trung đoàn 367. Để phục vụ cho chiến dịch Điện Biên Phủ, tháng 3 năm 1953, Tô Vĩnh Diện và đồng đội kéo pháo ra đến đoạn Dốc Chuối. Lúc đó, anh và pháo thủ Ty xung phong cầm càng lái pháo. Khi dây tời chính bị đứt, pháo lao nhanh và khó điều khiển, pháo thủ Ty bị càng pháo đánh bật ra, Tô Vĩnh Diện vẫn bám lấy càng, điều khiển hướng lao của pháo, bất chấp nguy hiểm lấy thân mình đẩy càng pháo vào vách núi cho pháo dừng lại, Tô Vĩnh Diện hy sinh. Anh được trao tặng Huân chương quân công hạng nhì, Huân chương chiến công hạng nhất và được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1956


hoacung3hoacung3:nen04:hoacung3hoacung3

thangvt
14-03-2008, 02:15 PM
Mãi mãi ko quên ơn các anh hùng liệt sỹ

huy thanh
23-03-2008, 12:43 PM
http://www.nhomai.vn/forum/anhnhomai/82747e5c41e8182c.jpgcầu siêu góp phần làm các anh linh được siêu thoát tịnh độ, làm nguôi đi những nỗi day dứt cho những người còn sống...”.

kính cẩn nghiêng mình trước vong linh của Liệt SĩĐời Đời nhớ mãi công ơn cũa các liêt sĩ đã nằm xuống vì nền hòa bình dân tộc

huy thanh
26-03-2008, 02:14 PM
xin dành 1 phút mặt niệm để tưởng nhớ đến linh hồn các chiến sĩ, những anh hùng bất khuất đã dũng cảm chiến đấu, ko tiếc thân mình, ngã xuống để cho bao thế hệ đời sau được tiếp nối sống trong hòa bình.

Huy Thanh cũng như bao người bạn cùng thời luôn tự hào vì điều đó. Tuy thế hệ chúng ta ko thể cảm nhận hết hoàn toàn về cuộc chiến đấu khốc liệt đã từng xảy ra nhưng công ơn to lớn của những người lính sẽ luôn mãi khắc cốt ghi tâm trong trí nhớ của mình qua những dòng ghi chép của lịch sử hào hùng, từng trang nhật ký, câu thơ. Vì vậy hôm nay Huy Thanh xin post 1 bài cảm nhận của Lê ThịThu Hà và 1 bài thơ của Nguyễn Thị Ngọc Hà mà Huy Thanh đã tình cờ đọc được trong Báo Văn Nghệ Quân Đội :

HOÀI KHÚC

(LÊ THỊ THU HÀ)

Nghĩa trang. Tôi đi trong lặng lẽ. Mắt em tuổi 18. Biếc xanh, trong ngần. Nén nhang cho em là nỗi nhớ niềm đau trong tôi một đời quay quắt. Ai đưa em về nơi xa. Nơi bàn tay tôi không chạm đến. Nơi vòng ôm tôi không xiếc chặt.

Ôi tấm thân trắng trong tinh khiết. Thiên đàng tôi mơ trong những lần hò hẹn. Bầu vú nhỏ - ngọc tự tim em, hoa trong đất, ngát hương giữa lũ diều hâu đói. Chúng cắt, xẻo, rứt dần sự sống. Em không khóc. Đôi mắt em đen ánh lên niềm kiêu hãnh. Dòng trắng ngọt gửi màu cho đất là giọt sữa em dành làm mẹ. Dòng đỏ tôi nâng niu cất giữ là tình yêu vỗ về những năm tháng cô đơn. Có biết không em nỗi đau đớn tận cùng. Mắt anh nhìn người yêu giữa lũ hung thần tàn bạo. Chúng lôi em. Những đôi mắt đen của loài quạ. Điệu cười thỏa mãn của kẻ điên. Em tôi nhỏ nhắn, trẻ trung. Nụ cười ngời sáng. Thiên thần bên em mặt trời tỏa sáng. Run rẩy kẻ thù làm tim hóa những khuôn mặt quỷ.

Em nghĩ gì mà đôi mắt bỗng ngời lên sắc nắng. Tôi đan thành hào quang chiếu sáng căn hầm nơi ngày xưa hai ta gặp gỡ. Anh, người lính Trường Sơn. Em, cô giao liên hồn nhiên giọng Quảng, Anh đi mô? tiếng chim lảnh lót thành nỗi nhớ trong tim anh trên đường ra trận. Tình yêu em là cầu cho anh qua con suối, là ngọn gió xoa dịu cơn khát khô đất lòng lanh. Người con gái tôi yêu, đôi mắt biếc trong veo, nụ cười giòn tan, rạng rỡ. Bốn mươi năm lặng lẽ. Không đêm nào anh nguôi nỗi nhớ thương.

Trong khói hương cay nồng mắt em đong đầy nỗi nhớ. Anh hóa Biển Hồ giữ cho em giọt nước tận đáy sâu. Hãy như mây bay trên những vầng ngũ sắc. Bình yên gửi mặt trời ngàn tia xanh biếc. Mẹ ở bên em. Vết thương liền sâu da thịt. Nụ cười giòn ngọt lịm. Anh mơ nắng Trường Sơn…



ĐI TRONG MỘT GIẤC MƠ

(NGUYỄN THỊ NGỌC HÀ)

------

Con đường rêu trơn

Kỷ niệm trườn về trượt ngã

Kìa ánh mắt ai giống như nõn lá

Tôi gần quá khứ ngỡ một tầm tay


Đường Trường Sơn mưa nắng vẫn đầy

Hun hút bong Người

. . . đi không ngoảnh lại

Chỉ còn những dấu chân hóa trầm mạch núi

Giữa cánh rừng nặng trĩu tuổi hai mươi

Hình như

Mỗi khi trái nắng trở trời

Cây rung mình lạnh vã mồ hôi


Sương ướt rừng rồi

Chiều mưa cạn gió

Vẳng ai hời… ai… vọng từ muôn thuở

Bầm tã sớm chiều váng vất suối khe


Có giọt nước mắt rơi từ năm ấy

Đến hôm nay vẫn cứ ướt về


Chợt thảng thốt

Giấc mơ trắng xóa

Giữa nhân gian lấp lóa bụi trần.

huy thanh
27-03-2008, 09:17 AM
Bao anh hùng liệt sỹ đã ra đi vì Tổ quốc ..............đễ lại cho thế hệ sau này đc bình yên..Con hứa trước vong linh nhưng người chiến sĩ đã hi sinh và ngã xuống cho nền độc lập dân tộc .Con xẽ học thật giỏi& xẽ là người có ích cho xã hội. nhớ mãi ơn người

Tuech203
03-06-2011, 02:09 PM
http://www.vinhanonline.com/images/stories/danhnhanvn/tovinhdienlr5.jpg

Tô Vĩnh Diện (1924-1953), Liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng Vũ Trang Nhân dân (Truy phong; 7/5/1955), khi hy sinh, anh là Tiểu đội trưởng pháo cao xạ 37 ly thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367.Huân chương Quân công hạng Nhì, Huân chương Chiến công hạng Nhất

Tô Vĩnh Diện sinh trưởng trong một gia đình nghèo, ở xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hoá. Lên 8 tuổi đã phải đi ở cho địa chủ. Suốt 12 năm đi ở, anh phải chịu bao cảnh áp bức bất công. Năm 1946, anh tham gia dân quân ở địa phương. Năm 1949, đồng chí xung phong đi bộ đội.
Tháng 5 năm 1953, quân đội ta thành lập các đơn vị pháo cao xạ để chuẩn bị đánh lớn. Tô Vĩnh Diện được điều về làm tiểu đội trưởng một đơn vị pháo cao xạ. Trong quá trình hành quân cơ động trên chặng đường hơn 1000 km tới vị trí tập kết để tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, anh luôn luôn gương mẫu làm mọi việc nặng nhọc, động viên giúp đỡ đồng đội kéo pháo tới đích an toàn.

Trong lúc kéo pháo qua những chặng đường khó khăn nguy hiểm, anh xung phong lái để bảo đảm an toàn cho khẩu pháo. Trong lúc kéo pháo cũng như lúc nghỉ dọc đường, Tô Vĩnh Diện luôn luôn nhắc đồng đội chuẩn bị chu đáo và tự mình đi kiểm tra tỉ mỉ đường dây kéo pháo, xem xét từng đoạn đường, từng cái dốc rồi phổ biến cho anh em để tránh những nguy hiểm bất ngờ xẩy ra.

Kéo pháo vào đã gian khổ, hy sinh, kéo pháo ra càng gay go ác liệt, anh đã đi sát từng người, động viên giải thích nhiệm vụ, giúp anh em xác định quyết tâm cùng nhau khắc phục khó khăn để đảm bảo thắng lợi.

Qua 5 đêm kéo pháo ra đến dốc Chuối, đường hẹp và cong rất nguy hiểm. Tô Vĩnh Diện cùng đồng đội Ty xung phong lái pháo. Nửa chừng dây tời bị đứt, pháo lao nhanh xuống dốc, anh vẫn bình tĩnh giữ càng, lái cho pháo thẳng đường. Nhưng một trong bốn dây kéo pháo lại bị đứt, pháo càng lao nhanh, anh Ty bị hất xuống suối. Trong hoàn cảnh hiểm nghèo đó, Tô Vĩnh Diện hô đồng đội: “Thà hy sinh, quyết bảo vệ pháo” và anh buông tay lái xông lên phía trước, lấy thân mình chèn vào bánh pháo, nhờ đó đơn vị kịp ghìm giữ pháo dừng lại.

Tấm gương hy sinh vô cùng anh dũng của đồng chí Tô Vĩnh Diện đã cổ vũ mạnh mẽ toàn đơn vị vươn lên hoàn thành tốt nhiệm vụ, chuẩn bị chiến đấu và chiến đấu thắng lợi.
www.quansuvn.net (http://www.quansuvn.net)

NguyenTuan
03-06-2011, 04:49 PM
Tình cờ biết được nơi anh yên nghỉ, dẫu chỉ là trong tâm tưởng của ai đó lập nên, tôi vẫn thấy xúc động nghẹn ngào. Thắp một nén nhang, mong anh hãy thảnh thơi yên nghỉ nơi chín suối.
Đất nước đang có nguy cơ bão giông, không ai biết trước cơn bão ấy sẽ ra sao. Anh hãy phù hộ cho Đất mẹ anh nhé, phù hộ cho thế hệ trẻ nói riêng và cả dân tộc Việt Nam nói chung có đủ sức mạnh, niềm tin và ý chí quyết thắng, để đập tan cái xấu, cái ác, cái phi nghĩa...

No name
09-08-2011, 11:31 PM
Xin cúi đầu thắp cho anh 1 nén hươngnhangthap